Thứ Ba, 7 tháng 5, 2019

Tâm Sự: Cho Ngày Tháng Trôi Đi...

Tâm Sự: Cho Ngày Tháng Trôi Đi…


Làng “cổ đại” một sớm mờ sương, nằm im lìm bên những hàng cây rầu rĩ, cơn mưa như một làn khói mịt mù phủ lên những nóc nhà ngói đỏ nhấp nhô bên kia bờ giậu. Bên cạnh ô cửa sổ, ta lặng người nhìn ra ngoài xa, nhẹ nhàng nuốt những đợt gió lạnh buốt vào trong cuống họng và nhâm nhi vài ba giọt đắng. Chà… Mấy ngày rồi Tây Nguyên ướt đẫm những màn mưa, những cơn mưa nhỏ rả rích, dầm dề từ ngày này qua ngày khác.

Sao em lỗi hẹn một lời hứa gặp cho người buồn rầu với những thương nhớ mênh mang? Ta cô đơn, cao nguyên khắc khoải sang mùa, nỗi đợi chờ bỗng hóa thành đoản khúc ru uể oải những âm điệu cuối cùng rồi bặt tiếng xuống nấm mồ tuổi trẻ. Ta còn đang lang thang tìm kiếm khu vườn địa đàng bên những ô cửa nhìn xuyên qua khung trời mới lạ, bỗng dưng con đường ngắn lại, chơi vơi một góc đời riêng…

Chúng ta trôi dạt trên số phận với những mối lương duyên không ai định trước, những cuộc gặp gỡ, những mối tình, những niềm đau. Rồi một ngày ta sẽ nhận ra ta không còn buồn với những cơn gió lướt qua cuộc đời của riêng mình nữa, ta quên đi không chỉ một người mà còn rất nhiều những hình dung khác. Nhưng, rời xa như thế nào là do chúng ta quyết định, xa nhau một cách bình yên hay giông bão, xa nhau bởi chẳng cần nhau hay chỉ là vấn đề về về sự ích kỷ trong cảm xúc? Là cái tôi của thằng đàn ông quá lớn, hay bởi cái nhạy cảm của người phụ nữ khiến cho sự tinh tế về cảm nhận bỗng trở nên quá xa vời, chẳng phải như vậy là dửng dưng quá hay sao?


Ta không buồn bởi giông tố phía không em. Người là cơn gió mong manh, lối em về có nắng trong xanh, có bồng bềnh nàng mây, có dịu dàng nụ hoa pha lẫn với chút âm trầm lặng lẽ, chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ cho ta nở một nụ cười. Có những ngày lơ đãng ngồi đối diện với đêm đen, song song với những suy tư trầm uất, tự nhiên ta lại nhớ, nhớ đến nao lòng những năm tháng nào đó thật xa, bất giác lại bồi hồi về một hình bóng và những dư âm của ngày hôm qua…

Ngày hôm qua, mưa có tiếng tí tách của luyến thương và tiếc nuối, có mơ hồ cô gái xa xôi, ta ngồi lắng nghe đôi ba câu chuyện bâng quơ của chốn thị thành, xem vài bức hình của một góc quán yên bình nào đó… Ngày hôm qua, có những buổi sáng biếng lười nằm nghe rả rích mưa rơi, có những tâm tư còn chưa khô hẳn cứ chảy miên man theo những dòng nước trong veo đổ xuống từ mái hiên nhà. Ngày hôm qua có buồn, có vui, có nghẹn ngào và thổn thức…

Và ngày hôm qua của ngày mai, ta có gì? Hay chỉ giản đơn là mớ tan hoang thiêu đốt hồn ta trong những đêm dài bất tận? Chắc không đâu, lòng còn hằn sâu vết cứa thời gian trong những bí mật của mối tình đầu, hẳn là một vài suy tưởng hư vô không khiến cho lòng người càng thêm phiền não. Sẽ vẫn là nụ cười, nhưng có lẽ nụ cười ấy được tạo nên từ những đan xen của vô chừng cảm xúc, không hẳn là hạnh phúc, nhưng chắc chắn chẳng phải buồn đau!


Cuộc sống cuốn chúng ta vào những ngã rẽ không ai chờ đợi, giữ sao được một người thuộc về nơi chốn thanh yên? Ta như kẻ viễn khách phiêu bạt ngủ quên trên chặng đường của mớ tư tình ngày cũ, em lại là cơn gió lãng du kiếm tìm một chốn trời xanh, có chênh chao cánh én, có dìu dịu hương đềm. Ta đứng bên thềm ngày tháng xa nhau cất lên bản tình ca cuối cùng mập mờ như sương khói, gửi tặng em một áng thơ tình khép lại ước mơ về những ngày rong ruổi, về suối nguồn của thanh xuân, về những ngả đường hoa cỏ nồng nàn băng ngang cánh đồng thu và về những thứ thật nhỏ bé mà hiền hòa, đằm thắm.

Ta bước ngang qua đời nhau, ném cho nhau một mớ bùi ngùi đầy ắp những xót xa và bối rối. Lòng còn ngổn ngang với bao bề bộn bao năm chưa được sắp xếp trong lòng, nay lại thêm một ngăn khóa đầy tràn bởi cái ngoảnh đầu của một người xa lạ. Mỗi một phút trôi qua đều là quá khứ của ngày mai, cuộc sống liệu có đủ dài cho ta cứ lạnh lùng bước đi, bước đến?

Mưa nhiều nên lối vắng âm u, mây giăng kín trên vòm trời dệt nên một ánh bàng bạc đầy mê hoặc. Không biết giữa khoảng trời đẹp đẽ, huyền diệu và thanh khiết đến tuyệt vời này, đêm có còn thương nhớ những mùa trăng? Và khi về với bến đợi an yên cùng những ngày hò hẹn êm đềm như sóng vỗ, em có nhớ về một gã lữ hành lang bạt yêu mến những con đường đầy bụi bặm? Trên những nẻo đường quạnh vắng chênh vênh, ta di chân về phía rong rêu hằn in dấu vết đau thương của tháng, của ngày, của khúc du mùa chỉ có mưa về trong mắt. Những xác xơ dẫu khô cằn vẫn ngạo nghễ ngẩng đầu khi chiều tắt, đó chẳng phải là những gì đẹp nhất của cuộc đời sao?


Nếu em muốn một nhành hoa, ta chỉ có thể kể cho em nghe câu chuyện phiêu diêu của những mùa hoa dại đã đi vào cổ tích. Hành trang của hồn hoang hoải chẳng còn gì khác ngoài đôi chân không mệt mỏi và trái tim không hạn định. Nếu em thích sự phóng khoáng từ một người nào khác, ta lại yêu mến cái ích kỷ của đất trời, nhưng so với một người, nó thật mênh mông và hoàn mỹ. Bên một phút nào đó khi áng mây mùa hạ ngoắc ngoải trong vô vọng ngắm nhìn thu tới, ta đã thấy bóng dáng người đi cũng chợt ngập tràn thi vị, điều đó liệu rằng có phải sai trái người ơi!?

Em là người con của miền đất biển, có bao giờ em nghe biển thở dài không? Có bao giờ em đắm mình vào đại dương để cảm nhận những nỗi đau âm thầm của thời gian, để nhâm nhi chút mặn mòi của kẻ tình si hàng ngàn năm tuổi? Để ta thấy rằng đằng sau màu xanh thăm thẳm ấy là những khoảng tối điêu linh vô tận và huyễn hoặc, để ta thấy được chính ta trong cuộc đời này lúc đến, và đi!?

Có một hôm vầng trăng đã muốn trải lòng với màn đêm, muốn gặp gỡ màn đêm mà chẳng biết bầu trời đêm ấy ngập đầy giông bão. Trời vần vũ khiến lòng đêm không thể lắng nghe, đêm từ chối. Hôm ấy trăng không xuất hiện, và vĩnh viễn trăng không về nữa. Đêm trở lại cô liêu với những u sầu thuần khiết nhất trong quá khứ! Nếu lắng nghe bởi sự tò mò thì mọi sẻ chia trở thành vô nghĩa. Phải rồi, ta thà từ biệt còn hơn là phải dối lòng để tuôn ra bao lời lẽ cảm thông, và người thà lặng im tìm về một bờ vai khác để sẻ chia còn hơn là một lần thấu hiểu!


Cây cối xanh rờn, đẹp đẽ sau mùa mưa gió, ngày mai thu ghé qua đây với bộ áo tươi non mơn mởn như nàng thiếu nữ xuân thì. Trời hẳn sẽ mênh mang nhưng lòng người trở nên chật hẹp, màu xanh của trời đâu còn sâu trong mắt biếc khi những lối mòn thiếu mất màu lá vàng rơi? Và mỗi lần mưa đâu còn gợi lại trong ta một chút gợn lòng khi trống vắng một người thương mến.

…Làng “cổ đại” một chiều lộng gió, đứng hiên ngang với tiếng thu rơi quá đỗi mơ hồ, vạt nắng cuối ngày như một sợi chỉ mong manh cố níu kéo những nửa riêng mang đang chìm sâu vào nấm mồ tuổi trẻ. Bên cạnh con đường khô khốc, ta lặng người nhìn ra ngoài xa, chân nện gót xuống làn khói thuốc thơm lừng đang rơi mệt mỏi từ điếu raymond màu nâu sẫm. Chà…

Cao nguyên độ này nắng gió triền miên, chẳng hiểu mưa đâu cứ ướt đẫm trong lòng, những cơn mưa nhỏ rả rích, dầm dề từ ngày này qua ngày khác…

Xa nhau như thế nào là do chúng ta quyết định, nhưng xa nhau yên bình hay giông tố thì cũng có còn cái nghĩa lý gì đâu khi một ngày rồi tất cả cũng trôi đi!?

"
Ta nuốt chửng nắm tàn tro của những ngày êm đẹp
Em biết gì không? Mùa xuân đã chết rồi!
Có lẽ phải quên
Cho hồn thôi vương vấn
Ta đứng nghẹn ngào
Trông ngày tháng trôi đi…"



Nguồn: Ocuaso

1 nhận xét: